Phố Xa / Thế Phương (Acoustic Cover)



♪ Phố Xa / Thế Phương
* MP3:
#ngườikểtìnhca #phoxa #phoxaacousticcover

✔ Là một series radio acoustic với mỗi album là một chủ đề, một khía cạnh của tình yêu mà mình muốn truyền tải, gửi gắm vào đó. Kính mời các bạn click vào link để thưởng thức:

★ Follow me:
☞ Subcribe:
☞ Fanpage:
☞ Instagram:

★ Follow Thế Phương:
☞ Facebook:
☞ Fanpage:
☞ Youtube:

★ Foto by: Film Whisper Of The Heart
☞ Download:
xxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxx
BROUGHT TO YOU BY NGUOI KE TINH CA ©2020

Nguồn: https://erabarufm.com/

Xem thêm bài viết khác: https://erabarufm.com/category/nhac/

41 thoughts on “Phố Xa / Thế Phương (Acoustic Cover)

  1. Ngoc giao Nguyen says:

    Tam ca áo trắng – vang bóng một thời – thời thơ ngây ngu ngơ vụng dại học sinh … mới đó mà chắc cũng 20 năm rồi …
    20 năm ai còn ai mất ???

  2. Huy Cù says:

    Cũng mười mấy năm không đi bên cạnh nhau rồi. Liệu giờ cậu còn nhớ chàng trai năm xưa nữa k?

  3. Le Hoàng says:

    Cám ơn em rất nhiều, em đã cho anh quá nhiều cơ hội mà anh ko pik nắm lấy, chỉ vì anh đã quá trẻ con để em pùn, anh nhìn lại thì anh đã quá muộn, em h đã có người ở bên em cho em hạnh phúc , anh đã nợ em thời gian , anh sẽ đợi em , mong rằng bạn ấy sẽ không để em tổn thương như anh, anh vẫn luôn dõi theo em, ….anh sẽ vẫn luôn bên em …. Anh xin lỗi em người con gái của quá khứ

  4. LoD11 says:

    2014-2020 đến tôi cũng k tin nổi đó còn phải yêu không? Nhưng chưa bh quên, sợ nhất lúc mưa… Mãi chẳng yêu ai khác như đã từng. Cái thứ cảm xúc chẳng một từ nào miêu tả nổi, từng yêu?, người cũ? Tại sao vẫn còn yêu mà phải xa nhau?

  5. Tú Lê says:

    Phố xa phố vẫn ở đó chỉ có e không ở đó….ly cafe đen vài điếu thuốc ngồi nhớ những ngày đã qua…

  6. Osaka Nhân says:

    "Phố xa" hay những kỉ niệm đã quá xa tầm với, từng giai điệu bài nhạc như những thổn thức của trái tim về sân trường, hàng phượng vĩ nở đỏ rực trưa hè và tiếng ve râm rang. Sân trường với tiếng trống hết tiết học đến giờ ra chơi, cũng là lúc loa trường vang lên ca khúc này. Biết là xa lắm những vẫn cố nhớ mãi từng khoảnh khắc đẹp thuở thiếu thời đó

  7. Nguyễn Đình Long says:

    Tuổi 17,tuổi của cái tựa đầu vào vai anh chiều hạ vàng,chiều của mùa hoa phượng đỏ,mùa của mối tình đầu êm ái và cũng là mùa em ngủ mãi với tuổi học trò.

  8. Antoine G. Mai says:

    "Giờ là đợi chờ nhớ mong mùa xuân" lại hát thành "Giờ là đợi chờ nhớ mong từng đêm". Sai một từ làm tuột mood cả bài hát

  9. duong tran says:

    Bài này tác giả viết về những đứa bé mồ côi … ở trong trại trẻ chờ người đến đón …
    không phải tình cảm nam nữ nhá !

  10. Hao Nguyen Dang says:

    Một giai điệu, một ca từ, một bài hát mỗi khi cất lên biết bao con tim tan vỡ, nhớ về lại những kỷ niệm về tình yêu của mình. Bao nhiêu năm vẫn hay….

  11. says:

    Bn gái của t hát bài này hay lắm, nhưng giờ mỗi đứa mỗi nơi rồi em chọn con đường của em, và tôi cũng theo thời gian lẳng lặng chấp nhận điều đó

  12. Trang Nguyen says:

    Ad ơi. Ad tổng hợp nhiều bài vào 1 album đi. Cứ thích có album của Người Kể Tình Ca, mở lên nghe xuyên suốt vậy, vừa nghe vừa làm việc. Nghe từng bài cứ hay bị tụt mood ấy 😊😊

  13. Đường Châu says:

    Bài hát gắn liền những thế hệ sv 8x-9x ..Biết bài này cũng lâu và cảm giác bản này vẫn không bằng của TheManh

  14. Nhon Phan says:

    Năm 17t, gặp mối tình đầu, đẹp nhưng chóng vánh. Nay 28t, vẫn một mình. Còn chờ bao lâu nữa?

  15. Quỳnh Như says:

    Đêm qua ngủ mơ thấy mình đã có gia đình nhưng tình cờ gặp lại mối tình đầu – đơn phương của mình, biết được rằng những năm tháng cấp 3 đó bạn ấy cũng thương mình nhưng không dám nói ra…
    Sáng thức dậy thấy lòng nặng trĩu, trở lại hiện tại giờ tụi mình vẫn độc thân, hi vọng những gì trong mơ không phải là sự thật bởi vì cảm giác khi ta bỏ lỡ một thứ gì đó rất quý giá rất đau lòng, rất tiếc nuối.

  16. chồng yêu của vợ says:

    Bạn ơi nói nhỏ nhè
    Phần nhạc nền ác đi hát rồi bạn
    Người trong nghề nhắc nhau thôi
    Đừng để bụng nha

  17. Thường Vô says:

    …Lần nào cũng thế, cứ mỗi từng câu chữ nơi “phố xa” phát ra là cảm giác này lại hiện hữu…khắc khoải, lãng đãng và thẳm sâu…Phải rồi! Xa lắm! Xa cả những chiều chở nhau nơi góc phố, xa cả cái siết tay bịn rịn trên đường trở về nhà…Duy, điều còn sót lại đến tận cùng cho cả những ngày sau nữa, có lẽ chính là nụ cười an nhiên của ngày ấy – điều mà chẳng-bao-giờ ta tìm lại được, mãi mãi….Thương cho chính bản thân tôi và cả chúng ta đến vô ngàn….

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *