Đọc truyện “Ngôi sao bảy cánh”- Chương 1

Ngôi Sao Bảy Cánh – Chương 1: Tìm chủ tiệm lắm mồm làm tóc

Tác giả: Mộc Qua Hoàng

Thể loại: truyện đam mỹ

Lục Duyên đạp lên con dốc nhỏ chất đống đá vụn ở đầu ngõ, ngồi xổm xuống, liếc nhìn đống giấy dán quảng cáo nhỏ trên Thương hiệu sửa chữa.

Phía trên vẹo vọ vẹo vọ vẹo lung tung dán “Phun lông mày”, “Xăm hình”, còn nữa vài câu câu quảng cáo thuận tiện rõ ràng nói tóm tắt: Làm một đầu giảm 40%, giảm 50% cho hai đầu.

Không trợ giúp dịch vụ đặc biệt.

Dòng có kích thước phông chữ bự nhất là ‘Chào mừng bè bạn từ mọi tầng lớp tới phổ biến vui cùng bàn luận về kỹ năng chơi bài’.

Hắn không vồ cập đây là sòng bài giỏi tiệm cắt tóc. Nói tóm lại, toàn cục giá cắt, gội, sấy tương đương tiểu tử Lý Chấn kia nói, không quá ba chữ số.

Để tìm đến Trung tâm cắt tóc này, Lý Chấn đã gửi cho hắn không dưới mười tin nhắn.

Lý Chấn: Anh Duyên, cậu đã nhận được nơi chưa đó?

Tôi đã gửi định vị vào trong nhóm rồi, nếu đằng ấy không nhận thấy thì nhớ vào xem đi.

Đừng có tin vào trình độ định vị gà mờ và giác quan thứ sáu của bản thân nghe chưa.

đến đó chưa?

đến rồi sao?

……

Lục Duyên gảy tàn thuốc, phản hồi lại một tin.

– tới rồi, quá hẻo lánh đi.

Không chỉ với hẻo lánh, cái kiểu quy hoạch này thậm chí còn khó nhận ra hơn, đống đá không kiểm tra ở dưới chân có thể là phế liệu còn sót lại sau khi kiến thiết sửa chữa chỗ nào đó.

Nhìn ra xa hơn còn thấy được những ống khói cao chót vót của nhà máy gần đây.

Bạn đang đọc truyện online

Khí thải hóa học không xong xuôi xả ra màu xám trôi nổi trong không khí.

Lục Duyên rước nửa điếu thuốc còn lại cho vào miệng, hít một hơi. Những lời nói của chủ quán bar trong đầu cứ lặp đi lặp lại bên tai hắn, “Đối với màn thuyết trình của các cậu lần này, tôi có một yêu cầu nho nhỏ tuổi và đề nghị như vầy…”.

thưởng thức gầy.

Đề nghị.

Hắn cảm thấy có thể ngồi xổm ở đây bây chừ thật quá đỉnh.

Sau khi ngồi xổm một lúc, hắn ném điếu thuốc xuống đất, bước xuống từ đống đá, cần đến mũi chân dập tắt điếu thuốc.

Trung tâm cắt tóc trước mặt bé đến mức đáng không thể tinh được, chỉ chiếm một nửa mặt tiền Thương hiệu sửa chữa, sử dụng tấm ngăn miễn cưỡng che được nửa gian. Cái bài tiến công bài còn rộng hơn khu vực làm việc chính là cắt tóc.

Khi Lục Duyên cúi đầu và bước vào cửa, người ngồi ở bàn bên trong còn đang hét lên: “Hai vòng.”

“Ba đem một

“Con mẹ nó, nổ!”

Bên trong có một giọng nói đột nhiên ngột cất lên: “Chủ tiệm, làm đầu. “

Nhóm người này Trong khi đã trải qua không ít lần bị phá đám giữa chừng thế này, chẳng đến ba phút đã giải tán hết.

Còn lại người anh em với mái tóc đá quý, những lọn tóc rối bù vẫn còn nhì chiếc lược nhựa trên đó, là ông chủ của tiệm này.

“Cậu tới thật đúng lúc, nếu tấn công tiếp thể nào cũng thua”, chủ tiệm gập cái bàn đứng trên tường. Gã tiếp tục nói bằng một giọng nặng khẩu âm địa phương, “Gần đây vận may thật con mẹ nó kém……”

Chủ tiệm vừa nói vừa tranh thủ lúc thư thả liếc cái của một cái, nhìn ngoại hình người khác chính là thói quen nghề nghiệp của gã.

hoàn hảo đầu tiên chính là xấu xa.

Không thể nói được xấu chỗ nào, tóm lại là không phải dáng vẻ người tốt.

chàng trai bước vào từ cửa mặc áo thun tối màu có hoa văn giống như một chữ cái tiếng Anh, còn rất ngang nhiên xỏ nhì cây đinh vào nhị đuôi lông mày —— không giống một người đứng đắn chút nào. Dù rằng không có gì đeo trên tai nhưng mà vẫn có thể thấy một hàng lỗ tai nhỏ tuổi có đến bảy đến tám cái, trên xương tai cũng có luôn.

Chân dài thẳng, tóc khá dài.

Ngược ánh sáng nên không thấy rõ, đằng sau đeo một túi đựng cộng đồng ghi-ta dài màu đen.

Lục Duyên để túi ghi-ta xuống, nói ra một câu không mấy phù hợp với ngoại hình của hắn, mặc cả vô cùng lưu loát: “Không cần cảm ơn, lát nữa tính rẻ một chút.”

Chủ tiệm cũng là một người vui vẻ: “Được thôi, đã nghĩ ra kiểu nào chưa?”

“Chờ một phút, tôi tìm hình họa.” Lục Duyên cúi đầu tìm lịch sử trò chuyện, lướt lướt lên trên, “Cứ tuân theo kiểu này đi.”

“Không phải khoác lác chứ tìm tám dặm làng quanh đây cũng không nhận ra người thứ hai có tay nghề như tôi đâu nha. Tôi có thể cắt cho đằng ấy bất kể kiểu tóc nào.”

Chủ tiệm tự thổi phồng mình ngày càng mạnh mẽ: “Cho tôi hình họa mẫu đi, đảm bảo cắt đúng đắn …”

Chủ tiệm vừa nói tới đây cũng là lúc bức hình họa của Lục Uyên sinh ra.

Giọng nói ríu rít của chủ tiệm đột ngột dừng lại.

Đó là một tạo hình tác động thị giác khỏe mạnh.

Vừa đỏ vừa tím, như cái lều, tóc mái che mắt, một nửa tóc dựng đứng cao dông cực kì hoang dã, như ngọn lửa trên đầu. Từng sợi tóc kỳ quái làm tuyệt vời khí chất của người mẫu trong bức tranh – HKT.

Lục Duyên làm kiểu tóc này hơn tư tiếng, lúc ra khỏi tiệm trời đã hầu như tối mịt.

Tốn nhì lọ keo xịt tóc, bị máy sấy oanh đến đau cả đầu.

Lúc này trong đầu còn không chấm dứt tuần hoàn phát đi phái lại một bài hát: HKT, HKT, cắt gội sấy cắt gội sấy sấy.

Hắn ngửi thấy mùi hăng của thuốc nhuộm tóc rất gay mũi, bật camera trước laptop, mượn ánh sáng từ cột ba màu ở bên cửa, vẫn không nhịn được thấp giọng mắng chửi một câu.

hình ảnh mẫu thay đổi vật thật rồi, hiệu ứng trên đầu của hắn còn gây sốc hơn nhiều phân tích hình dung.

Cái quái gì thế.

Cái quái gì đây?

Đi bộ trên đường không phải sẽ trở thành tên bệnh thần kinh đẳng cấp nhất mọi nẻo đường xuất xắc sao?

Lục Duyên nhìn chính mình trên điện thoại một lúc, rồi hắn nhấn tắt màn hình.

Cột bảng hiệu cắt tóc xoay tròn xoay tròn.

Ngoài ra còn nữa một loa mập ở bên cạnh, âm thanh đi qua các linh kiện cũ phát ra tiếng rì rầm rẹt rẹt của tạp âm, bài hát cũ cũng được phát ra.

– “Tha thứ tôi không kềm chế được phóng túng yêu tự do”.

Loa phát ra nửa chừng, màn hình vừa tối chợt sáng lên.

Lý Chấn: đằng ấy làm rồi hả?

Làm thật rồi?

Không phải trước đó ở trước mặt anh Kiềm nói, ‘Có tiến công chết lão tử cũng không làm, muốn tìm ban nhạc khác thì cứ tìm đi dù sao ông đây cũng không làm’ sao?

Thực sự đúng là co được dãn được.

hiện thời đằng ấy ở chỗ nào? Quán bar hôm nay không mở của. Anh Kiềm bảo tôi nói với bạn một tiếng buổi biểu diễn diễn tối mai thế hệ mở đầu, ổng bảo cậu giữ kiểu tạo Ngoài ra hiện tại đi.

Nếu không hiện giờ bạn chọn góc chụp đẹp rồi selfie cho bạn giỏi nhìn chút coi?

Lục Duyên quá lười gõ, dí sát dế yêu gửi tin nhắn thoại, tức tới bật cười: “Tôi còn phải giữ tạo hình này á?”

Nói dứt, hắn buông tay.

Nghĩ lại một chút, nhấn nút giọng nói một lần nữa.

“Chụp cái đếch,” Lục Duyên nói, “Lão tử hiện tại tâm trạng rất kém.”

Mấy năm nay, hắn đã kiến tạo một ban nhạc, hoạt động thương mại là đến quán bar để hát.

Hắn ngày đó ở sau sân khấu quán bar thật sự đã từ khước Tôn Kiềm rất xong xuôi khoát.

Trò đùa này, ai làm thằng đó ngu.

……

nhưng mà nhiều lúc con người cần phải cúi đầu với cuộc sống.

Lục Duyên nhét laptop laptop của bản thân vào túi rồi bước tiếp nhì bước, giọng ca lại vang lên: “Bắt kịp trong gió —— không thể phân biệt được bóng hình giữa sương đui mù ——”.

Hắn nghe bài hát, nhớ lại ánh mắt của chủ tiệm cắt tóc trước khi hắn bước ra cửa. Rõ ràng đang nói: Một người như vậy, sao lại có vấn đề về thẩm mỹ như thế.

Khu này rất gần với nơi hắn sống, có thể cuốc bộ trong vòng mười phút.

Gần cũng có nghĩa là môi trường gần giống nhau, chỉ số tiến bộ thấp, luôn làm người ta khó nắm bắt lúc nào quy hoạch xây đắp, trật tự công cộng cũng không hay.

Các Cửa hàng mở bên lề đường cũng giống mở ra để chơi vậy.

Một số Thương hiệu sửa chữa thực phẩm ăn uống phảng phất đều viết: Hoạt động không có giấy phép, vệ sinh thực phẩm không đạt hưởng thụ, tới nếu bạn không sợ ăn phải cống ngầm.

Các quán Internet thiếu điều treo cái đại dương chỉ quán đây mở lậu nữa thôi.

Tất nhiên, cũng có những vinh dự. Năm ngoái, thế hệ được chọn là khu vực trọng điểm cần chỉnh lý trọng điểm của năm 2018— Quy tắc sinh tồn đầu tiên ở Hạ Kinh chính là chạm chán phải dân Hạ thành thì phải đi đường vòng. Mười người thì có đến tám người không phải là người hay rồi.

Nghĩ cái gì thì cái đấy đến.

Lục Duyên vừa băng qua con đường có các quán cơm, đi bộ gần lối vào tiểu khu thì thấy nhì người ngồi cạnh nhau dưới ánh đèn đường cách đó năm mét.

Bầu trời tối đen, ánh đèn đường kéo theo bóng của nhị người rất dài.

Một người vỗ vai người kia.

“Người bạn hữu, tôi biết không dễ để nuôi con một mình. Tôi cũng đã cùng lão bà ly hôn, con thì theo tôi. Cuộc sống có vất vả thì vất vả thật, mà chúng ta là con trai, là nam nhi thì phải gánh vác bổn phận. Mỗi lần trở về nhà, thấy các con đang ngủ, tôi cảm nhận ra —— chỉ một chữ thôi, đáng giá! Một chút vất vả chẳng đáng là bao….. “

Người còn lại chán nản nói: “Anh trai, đó là hai từ rồi”.

“Không cần ân cần là một từ xuất xắc nhì từ. Nói tóm lại, tôi gọi chú, tôi biết tâm trạng hiện tại của chú thế nào nhưng, tôi đây cũng giận dữ như chú vậy.”

Cái người đang nói mặc bộ đồ công phu màu xám, không biết có phải ngay từ đầu bộ đồ có màu như vậy tốt không, tuyệt đã mặc lâu rồi, trên mặt có một vết sẹo kéo dài từ khóe mắt uốn lượn tới sau tai.

Lục Duyên hơi dừng lại.

Rồi hắn tiến bước vài bước, ngồi im re sau nhì người.

tương tự một âm hồn sau lưng vậy.

nhị người thủ thỉ hết sức nhập tâm, không cảm thấy có gì bất thường cả.

Sau khi Mặt Sẹo nói xong xuôi, người đàn ông trông chán nản kia ra sức gật đầu, tương tự lão ta đã tìm được một người bạn tri kỷ, hít một hơi nói bằng giọng ngoại tỉnh: “Vâng, thực sự không thoải mái, cô ta nói đi, tại sao lại chẳng đon đả cảm xúc của tôi, con tôi là của một mình tôi chắc!”

Sau khi bên kia phàn nàn dứt, Mặt Sẹo nheo mắt lại, chuyển chủ đề, nói tiếp: “Nhưng tôi hiện tại đã vực dậy được rồi, tôi móc tim móc phổi ra nói với chú, điều rất cần thiết nhất đối với đại trượng phu là thành tựu trong sự nghiệp, tôi hiện nay có một doanh nghiệp trong tay, chú chỉ cần bỏ vốn và…. “

Năm ngón tay của Mặt Sẹo vừa duỗi ra, có một lực đằng sau không biết tới từ đâu bẻ mạnh năm ngón tay gã ra sau.

“Ai đó! Thằng chó nào, muốn chết hả!” Mặt Sẹo hét lên, quay đầu nhìn lại.

Ngoại trừ cách thức khoa trương, gương mặt bên dưới kiểu tóc không chính thống đầy màu sắc muôn hồng nghìn tía ngược trào lưu là gương mặt gã đã quen đến không thể nào quen hơn – đôi mắt đằng ấy trai hẹp dài, mắt nhị mí sâu, đuôi mắt hơi nhếch, trông rất dữ dằn, đem theo khí chất xấu xa không biết từ đâu mà có. Khi khuôn mặt đó yên lặng vô cảm, lại đi kèm với cảm giác “Lão Tử muốn đập người”.

“Lục Duyên?”

“Là tôi,” Lục Duyên chào gã bằng một niềm vui, nhưng sức lực không suy giảm, “Anh Sẹo, mấy tháng không chạm chán, vết thương trên người dưỡng ổn rồi nhỉ? Rất có ý thức đấy, lần trước lừa người khác tiền, lần này là gì đây? Nói tôi nghe cái coi, tôi cũng muốn đi theo kiếm tiền nha.”

Lời này vừa nói ra, người nói giọng ngoại tỉnh làm sao có thể không biết phiên bản thân thiếu chút nữa trúng kế.

Lục Duyên nhìn anh ta: “Anh không phải người ở đây, người thế hệ à?”

“Tôi, nhà cũ của tôi ở Thanh thành, đến đây để làm việc …”

“Thanh thành, một nơi hay đấy,” Lục Duyên đang nói lại muốn hút thuốc, cúi đầu mò vào túi quần, ngước mắt lên nhìn thấy chàng trai không ngờ vẫn ở trước mặt hắn, “Thất thần cái gì, chạy đi.”

chàng trai phản ứng lại, đứng dậy dùng hai tay nhì chân chạy qua bên kia đường.

Mắt Mạt Sẹo cũng đỏ cả lên: “Này anh, anh quay lại… Lục Duyên, con mẹ nó buông tay!”

Đợi người kia chạy xa rồi, Lục Duyên thế hệ buông lỏng tay.

Ngón tay Mặt Sẹo bị bẻ quá tàn khốc khiến gã không thể di chuyển được một lúc. Lục Duyên vỗ nhẹ vào lòng bàn tay như không có chuyện gì xảy ra. Vỗ ‘bép’ một cái coi như tán thưởng, rồi lại nhét gói thuốc lá ban nãy mò ra từ trong túi cất vào tay Mặt Sẹo: “Anh Sẹo, làm điếu thuốc không?”

Trong lòng Mặt Sẹo quả thực là muốn chửi thề.

Vừa sinh ra đã bỏ ngón tay người ta.

Bẻ xong xuôi thì nhẹ nhàng tán thưởng, đây là chuyên nhưng con người có thể làm đấy à, có biết xấu hổ không thế.

“Chặn đường kiếm tiền tài người ta cũng tương đương giết cha mẹ của người ta vậy. Không bằng cứ hát tuyệt mấy bài của cậu đi. Năm lần bảy lượt phá đám tôi, tôi nói cho bạn biết, việc này còn chưa có kết thúc đâu.”

Gã ta tức tới run cả giọng, mà vẫn nhận đem điếu thuốc, cắn điếu thuốc vào miệng, đứng dậy khỏi bậc thềm bên đường, nắn lại mấy đầu ngón tay rồi vừa nói vừa xoay người, kết quả lại thấy cái người trên mặt viết mất chữ ‘Lão tử muốn đập người’ vừa phá đường làm ăn của bản thân đã đừng xa khoảng ba mươi mét rồi.

Giọng gã ta càng run dữ hơn, làm rớt luôn điếu thuốc trong miệng xuống đất: “Cậu còn chạy à!? Có gan gây sự thì đừng có chạy!”

Lục Duyên đang cầm túi đựng bầy ghi-ta, đèn đường chiếu thẳng vào hắn. Trên đầu, cụm ngọn lửa màu đỏ tím cao, ít nhất 20 cm mỗi sợi tóc được chiếu tới phát sáng.

Hắn giơ cao thâm lên, mấy ngón tay ngoắc trong không khí hai lần: “Đi đây anh Sẹo. Hôm nay bận rồi, lần sau lại ôn chuyện cũ với anh.”

Mặt sẹo nổi khùng chửi một trận, dẫm nát điếu thuốc trên đất, bước nhanh chân đuổi theo.

Coi thêm:truyện đam mỹ h

nhưng mà nhị cẳng chân gã bước hai bước cũng không sải rộng được như tên kia bước một bước, khoảng cách giữa nhì người là quá phệ. Mặt Sẹo đuổi theo nửa đường thì không đuổi nổi nữa, nghĩ làm to chuyện này thì chẳng tốt làn gì, gã dừng lại thở hổn hển: “Nói cái rắm, cút nhanh đi!”

Lục Duyên bước chậm lại, rẽ vào bên phải giao lộ.

Không xa phía trước là tiểu khu thứ bảy, được hiểu tắt là khu bảy.

Tên gọi này khá tuỳ ý, tên của của các khu được đặt tên trực tiếp theo thứ tự, mà phát âm là tiểu khu thật sự có chút ngượng ép – Hạ Kinh cũng đã tiến lên thành một thành phố phệ thế hệ rồi, đặt một chỗ cùng khu bình dân như Hạ thành có hơi tổn hại hình tượng. Bởi vậy một vài năm trước đã đưa ra các phép tắc để khuyến khích các tổ chức bốn nhân mua đất phát lên.

Khu bảy gần như đã bị phá dỡ hết, bao quanh là đống phế liệu, xi măng cốt thép tùm lum chất đống đã tạo ra vô số “nấm mồ”.

Tuy nhiên, ở một nơi hoang tàn và vắng tanh gần như bị san bằng trên mặt đất, có một … À không, một nửa tòa nhà bất thần đứng đó.

Phía bên tòa nhà có nội dung:

– Số 6, công ty 3.

Đọc thêm thể loại truyện đam mỹ sủng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *