Cha mẹ thay đổi – Tập 1 – Âm thanh của những bản nhạc buồn



Một tập phim được quay ròng rã trong 360 ngày, cô đọng lại trong gần 60 phút!
Có lẽ rất nhiều người trong số chúng ta sẽ tìm thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đó.
Một bên là những cảm xúc tổn thương, và cô độc khi những người thân là cha, là mẹ không hiểu những gì mình đang phải trải qua. Một bên là những kỳ vọng thật tốt cho con, cầu toàn để rồi thất vọng, dẫn đến những tức giận vì con không hiểu mình yêu thương chúng rất nhiều.

Và đây là hành trình người mẹ dũng cảm ấy nhận ra sai lầm trong cách dạy con và thay đổi bản thân để tìm lại sự thấu hiểu, cảm thông và tiếng cười để sưởi ấm tình yêu thương dưới mái nhà của mình ❤️
—————————————————————————————-
Cha mẹ thay đổi là series phim tài liệu nằm trong dự án “Thay đổi” do VTV7 khởi xướng trong ba năm vừa qua như: Thầy cô chúng ta đã thay đổi, Hiệu trường thay đổi…
Năm tập phim là những hình ảnh chân thực về mối quan hệ giữa cha mẹ với con cái trong các gia đình, đồng thời là một thông điệp đầy ý nghĩa về việc làm thế nào có thể mang lại hạnh phúc thật sự cho con trẻ.
Với động lực mạnh mẽ từ thành công của dự án đầu tiên Thầy cô chúng ta đã thay đổi, ekip sản xuất chương trình của VTV7 đã tâm huyết ươm mầm những hạt giống hạnh phúc tiếp theo với Cha mẹ thay đổi. VTV7 mong muốn mang đến những phương pháp giáo dục con mới mẻ và đúng đắn, giúp các bậc cha mẹ có thể gỡ bỏ dần những cách giáo dục cũ kĩ và chỉ dựa trên kinh nghiệm từ đó có kĩ năng yêu thương con đúng cách và nuôi dạy con tốt hơn.

➢Cảm ơn các khán giả thân mến đã theo dõi! Rất mong được sự ủng hộ bằng cách LIKE và SUBSCRIBE!

❤ VTV7- Vì một xã hội học tập ❤

———————————————————————————-

Link Fanpage Facebook:
➢ VTV7:
➢ VTV7 KIDS:
➢ Kênh YouTube VTV7 KIDS:
➢ Website VTV7:
#VTV7 #chamethaydoi

Nguồn: https://erabarufm.com/

Xem thêm bài viết khác: https://erabarufm.com/category/giai-tri/

36 thoughts on “Cha mẹ thay đổi – Tập 1 – Âm thanh của những bản nhạc buồn

  1. Timmy Rossen says:

    Ba mẹ bắt con tập cổ điển hoài chán, rồi đánh độ ta ko độ nàng, mẹ ngượng cười nhìn dễ thương quá. 51:30

  2. Vu Claire says:

    Con đã thấy buồn trong 25 năm!
    Tuổi thơ là gì hả mẹ???
    Tuổi thơ con khóc bao lần, muốn bỏ đi, tổn thương, tủi thân nhiều , ai cũng nói con sinh ra trong 1 gia đình quá hạnh phúc, gia giáo, con cái giỏi giang. Sao con lại thấy con lạc lõng trong chính hạnh phúc đó. 1 đứa bé từ lúc 6 tuổi bố mẹ đi làm ăn xa, những bức thư gửi về, những cuộc gọi điện thoại bàn chỉ nhắc nhiều đến đứa em, Từ khi 11 tuổi nó đã bao lần trốn lên sân thượng khóc một mình. đứa trẻ làm gì cũng bị chửi, bị chê từ việc cỏn con đến việc to tát hay có khi chỉ vì giận cá chém thớt thì nó cũng phải chấp nhận. 1 đứa trẻ thèm được mẹ nó thương, hỏi han nó có thích gì không? 1 đứa trẻ chỉ mong có 1 cái tết vui vẻ như bao đứa trẻ khác nhưng nó lại hay khóc nhất vào mỗi dịp tết đến. Nó đi ra ngoài lúc nào cũng được người thân, bạn bè gắn cho cái mác đứa trẻ hạnh phúc nhưng có biết Nó từng bị mẹ mắng chửi đến ức chế mà cứng đờ, co tay chân không cử động được. Nó đã từng nghĩ đến cái chết vs suy nghĩ biết đâu nó chết mẹ nó thương nó nhiều hơn. Nó đã đau lòng đến thế nào khi bắt gặp ánh mắt xa lạ, nghi ngờ mà mẹ nó nhìn nó, nó từng nghĩ sao mẹ có thể cười nói, vô tư, với tất cả mọi người còn với nó lại có sự phân biệt nhất định. Nó đã tủi thân vô cùng khi mỗi lần nó ốm, đi viện mà chỉ thấy bố hỏi han. Rõ ràng nó cảm nhận được cả nhà nó rất thương nhau, mẹ nó là một cô con dâu, một người vợ và là người mẹ tốt vô cùng những sao mình nó lại thấy tủi thân trong gia đình đó. Mỗi lần nói chuyện với mẹ về cảm xúc của nó để mẹ có thể lắng nghe nó nhưng lần nào kết thúc là cuộc cãi nhau của 2 mẹ con. Nó chỉ biết vừa khóc và nói một mình: Con ước mẹ cho con cảm nhận rằng mẹ cũng thương con như mẹ thương bố thương em con, Mẹ cười với con như cười vs bố và em. Con muốn mẹ sẽ lắng nghe con nói, hiểu con nhiều hơn. Mẹ vui vẻ và hãy cười với con khi con xin mẹ thứ gì đó chứ đừng cho con chỉ vì trách nhiệm. Mẹ đừng kì vọng ở con nhiều như con nhà người ta. Con rất mệt mỏi, rất áp lực, rất buồn. Con ước rằng con làm ra thật nhiều tiền để tiền không trở thành lý do mà mẹ cáu gắt, nặng nhọc, càu nhàu, cãi vã. NHƯNG con chỉ muốn nói Mẹ vẫn là người CON THƯƠNG NHẤT
    Con chịu tổn thương cảm xúc lẫn tinh thần từ người con thương nhất. Nhưng con biết mẹ vất vả. Bố đi làm xa một mình mẹ lo toan. Nhưng mẹ ơi, cả nhà thương mẹ. Bố con là ông bố rất tuyệt vời, bố lúc nào cũng thương mẹ, yêu gia đình. Bố lúc nào cũng sợ mẹ buồn. Con cũng sợ mẹ buồn, nên con tự gồng mình để không cần ai, không dựa giẫm vào mẹ, thậm chí con nói dối để mẹ vui những sau lời nói dối để mẹ vui con đã mệt mỏi đến thế nào. Con cố gắng trở thành đứa giỏi giang, con nỗ lực học tập để mẹ thấy hài lòng về con. con muốn mua cho mẹ tất cả những thứ mẹ thích, sinh nhật mẹ, ngày của mẹ chưa năm nào con quên, con chỉ muốn mẹ cười vui vẻ, mẹ được hạnh phúc. Thanh xuân con dành cả để lấy lòng mẹ, vì con vẫn hi vọng mẹ thương con nhiều, và để ý đến con
    Con đi du học xa nhà, con nhớ nhà năm đầu hôm nào con cũng khóc. Dù con từng có suy nghĩ mẹ ghét con, con có trách mẹ như thế nào, thì mẹ vẫn là NHÀ, ở đó có bố con, em con đó là Gia Đình của con.
    Con yêu Mẹ !
    Con yêu Bố !
    Yêu em con !

  3. Phuong Anh says:

    8:40 nhà là nơi an toàn nhất, là nơi khiến mọi sự mệt mỏi được giảm đi mà con bé về nhà còn khổ hơn bên ngoài. Hồi cấp 3 t cũg thế, lấy lí do đi học thêm ôn thi đại học từ 5-7r. 7r-10h. Nhưng có vào cái gì đâu, chỉ là lí do để đi ra khỏi nhà thôi. Nhà trở thành cái nhà giam, đang vui đùa với bạn cười mất cả giọng về đến nhà mặt sưng như cái đĩa, 1 tiếng nói được 3 câu. Trên bàn ăn gia đình nhà khác cười và nói chuyện 1 ngày mình trải qua những gì, nhưng bàn ăn nhà mình ai cũng chỉ lặng lẽ ăn,ăn xong đứng lên đi về phòng. Mỗi ngày mỗi ngày đều nghĩ "thôi cố lên sắp ăn xong rồi, sắp được về phòng rồi". Bây giờ đã 3 năm trôi qua, thời gian xoa dịu những bực tức khi ấy, cũng hiểu được cảm xúc của người lớn nhưng nỗi sợ "gia đình" thì vô cùng lớn. Kí ức về những niềm vui thì ít đến đáng thương mà khuôn mặt lạnh lùng của mỗi người trong nhà thì lại cực kì rõ

  4. Lê Võ Diễm Hằng says:

    :)) Hồi xưa mình ghét đàn lắm. Mẹ mình cứ bắt mình đi học đàn rồi đàn mấy bài classic. Giờ thì mình cảm thấy cám ơn mẹ mình nhiều, mặc dù mình đàn nhạc nhẹ, nhạc cover thay vì đàn mấy bài kĩ thuật, nhưng mình thích đàn hơn xưa nhiều rồi. :))

  5. Hương Mai says:

    Lớn rồi Xem thấy thương mẹ nhiều hơn. Như thương mẹ mình vậy. Hồi bé mình cũng bị tổn thương, ghét mẹ vì mẹ hay mắng và đánh mình. Mình đã tưngf nghĩ sẽ tự tử, bỏ nhà đi bụi…Khi lớn lên học đại học, nghĩ về những vất vả của mẹ đêm nằm khóc vì nghĩ tới hình dáng khắc khổ của bố mẹ . Khóc vì mình đã từng xát muối vào trái tim của mẹ bởi những lời như cún. May mắn là m ko đi sai đường và ko làm sai với mẹ. Bây giờ cún đã dám nói lên suy nghĩ để mẹ thay đổi để cứu lấy tâm hồn em.

  6. nguyễn ngoan says:

    Chắc nhiều người thấy chính bản thân mình trong ấy nhỉ, nhưng thật may mắn hơn 1 tí đó người hay gắt gỏng trong nhà k phải là mẹ mà là bố. Nói thật con người dù nhỏ đến lớn ai cũng thích khen. nói thật nhiều lúc mình cũng hay giận mẹ nhưng toàn quyên ngay và chẳng để trong lòng. Còn bố thì có những vết thương chẳng bao h hàn gắn. Nhiều lúc mình đã có những suy nghĩ lệch lạc nhưng nhờ có sự giáo dục mà mình đặt tương lai của mình lên trên hết. Luôn suy nghĩ rằng nếu làm như thế này thì chỉ đc thoải mái đúng khoảng khắc đó và ân hận cả đời. Nhưng có 1 đặc điểm chung khi có bố mẹ như thế này thì thường mắc bệnh ít nói, lười giao tiếp, ngại chia sẻ, như " người trong bao". Mặc kệ sự đời, tất cả đều để ngoài tai. Thích làm trái ý của người đó. Lên đại học xa nhà có trưởng thành hơn rồi, cũng biết đó là sự quan tâm của bố nhưng k đúng cách thôi. Cũng dần tha thứ, nhưng mỗi lần về quê cũng k thể nc đc nhiều, chỉ đc hôm đầu thôi mấy hôm sau lại k vừa ý nhau , gắt gỏng như bt. Cho dù có tha thứ nhưng khoảng cách chẳng thể bỏ đc. Có thể nói yêu mẹ cả ngàn lần nhưng k thể nói ra 2 từ yêu bố lấy 1 lần. Cha mẹ cần thay đổi nhiều. Đừng đem áp lực cv và sự cầu toàn của bản thân đặt nặng lên con cái

  7. Hòa Văn Cập says:

    Ở cuối tập phim, bà mẹ vẫn áp đặt bắt buộc ý của mình là con phải ôm mẹ để 2 ng gần nhau hơn. Đứa con một mực vẫn không thay đổi đc, nó không tự nguyện làm điều đó. Chỉ khi nào người con thật sự tình nguyện ôm mẹ vào lòng bà ấy mới thật sự thành công. Bớt áp đặt, ra lệnh mà hãy cảm hóa bằng chính sự chân thành, quan tâm cảm xúc thật sự sâu bên trong của con mình.

  8. An Lin says:

    Ước gì mẹ m cũng hiểu được, có thể bé Cún vẫn còn trẻ con chịu đựng nỗi buồn 11 năm nhưng nhím chịu đựng 21 năm sẽ rất khác, m cũng vậy giờ 22 tuổi cảm giác bức tường ngăn cách quá lớn, m chưa bao giờ có thể chia sẻ hay tâm sự j với mẹ cả, m rất sợ nếu như mẹ m phát hiện ra điều j bí mật hoặc khó nói ở mình, nếu như m có thể chia sẻ bí mật riêng với 1ng lạ nào đó thì chắc chắn k thể xảy ra với mẹ m, mẹ m luôn muốn con phải thế này thế khác, luôn cho m cảm giác lo sợ, từ hồi cấp 1 m đã k tâm sự được với mẹ, đến giờ 22 rồi, bức tường này nó ngày càng lớn, m cũng rất yêu thương mẹ m, nhưng rào cản thật sự k thể phá vỡ.
    M rất thích câu của cô trong video nói " Mình muốn m thay đổi để sau này nếu con có vấp ngã thì người đầu tiên mà nó nghĩ đến để chia sẻ sẽ là mình"
    Mẹ à ngay cả hiện tại khi con đang vấp ngã, mẹ cũng chưa bao giờ lắng nghe và hiểu cho con, con đã cố gắng nói ra điều con đang gặp phải, nhưng mẹ vẫn vậy. Con không biết liệu con có thể vượt qua được khó khăn này không nữa.

  9. Trà Minh says:

    Mình thấy người mẹ này vẫn còn bình thường đó chứ mẹ mình còn hơn vậy nhiều. Dù gì thì vẫn thấy bản thân mình trong đó.

  10. Phạm Tấn Sơn says:

    Mẹ Trang chắc cũng bỏng nặng với sự tấn công của Cún . Nhưng có thể hàn gắn được sớm thôi vì ít nhiều gì Cún cũng chịu nói ra. Cún cực kì thông minh, cá tính.
    Còn với Nhím thì Nhím rất thương mẹ, thông cảm cho mẹ nhưng chưa hoàn toàn tha thứ được cho mẹ.
    Mẹ Trang còn phải cố gắng nhìu và chịu tổn thương nhiều với Nhím. Nhím không phải là trả thù, nhưng thật sự Nhím làm mẹ Trang đau lòng, tổn thương vô cùng. Ngay cả cái ôm cuối cùng clip vẫn chưa thật sự gọi là cái ôm thật sự.
    Mong rằng Nhím sẽ bỏ qua được nỗi tổn thương từ bé tới đến giờ mẹ Trang đã vô tình gây ra. Nếu như mỗi người trong gia đình hạ được cái "tôi" của mình thì mọi chuyện sẽ Happy hơn.
    Hãy nghỉ về mục đích cuối cùng là tất cả các thành viên trong gia đình đều muốn có một gia đình hạnh phúc.
    Chương trình ý nghĩa và phù hợp trong dịp sum vầy cuối năm.

  11. Giang Điệp says:

    Mình có lẽ cũng giống như chị Nhím từ lâu không được mẹ ôm và cũng không muốn chia sẻ những câu chuyện cùng mẹ nữa

  12. Nguyen Lucia says:

    Mình cũng giống Nhím, lúc nào cũng thấy có khoảng cách với mẹ, lúc mẹ muốn gần gũi mình cũng cư xử như Nhím, đỉnh điểm hồi c3 mẹ con cãi nhau căng thẳng mỗi ngày khiến mình nhiều lúc muốn bỏ trốn, về nhà chỉ muốn ở lỳ trong phòng. Giờ đi học xa rồi thì quan hệ mới cải thiện đc chút, nhưng thật sự để xoá cái khoảng cách đó mình nghĩ là khó có thể nào lắm tuy biết mẹ lo và thương mình nhiều.

  13. Ha Nguyen says:

    Mình nghĩ bé Cún đang bị trầm cảm hoặc nặng hơn có thể là tự kỷ. Bản thân người lớn gặp chuyện không vui cũng cáu gắt huống chi trẻ con. Trong khi đó bố mẹ cáu gắt thì muốn con cái phải thông cảm, còn khi con cái cáu gắt lại được cho là mất dạy. Tại sao người lớn luôn được tự do thể hiện cảm xúc còn trẻ con thì không? Chính vì không được tự do thể hiện cảm xúc của mình, luôn luôn dồn nén nên mới sinh ra những đứa trẻ trầm cảm 🙁 Hy vọng bố mẹ hiểu con cái nhiều hơn là muốn cái tốt hơn!

  14. mimi toan says:

    Thật sự giống mình, từ lúc nào mà mình trở nên ít nói và ít chia sẻ. Mẹ lúc nào cũng nói sao con ít nói ít chia sẻ, thật ra con cũng muốn chia sẻ với mẹ nhiều thứ lắm cũng muốn gần gũi mẹ như bao người khác, nhưng cưd mỗi lần con nói gì con chia sẻ gì thì y như rằng con không đc lắng nghe mà câu chuyện con chia sẻ đó biến thành 1 câu chuyện để mẹ dạy con và nói con làm thế là k đc không đúng, nhiều lúc đang vui kể chuyện này nọ thì lại mất vui luôn nên dần dần dù có chuyện gì mình cũng ngại kể và k muốn kể dần đến bây giờ😔

  15. Khánh Linh Nguyễn Phạm says:

    3 năm rồi chưa ôm lấy ba mẹ, mặc dù biết là đi xa sẽ rất lâu mới gặp nhưng mà cái khoảng cách khi ấy nó cứ chặn lại. Giờ thì lớn khôn hơn rồi, quan tâm cha mẹ nhiều hơn, cởi mở và nhẹ nhàng hơn.

  16. My Đặng Kiều says:

    Bố mẹ mình ly hôn khi mình 3 tuổi, nhưng chưa bao giờ mình buồn vì điều đó, thậm chí là thấy tự do và hạnh phúc!

  17. Phuong Nhi Hoang says:

    Đã 26 năm và mình vẫn chưa bao giờ tìm được tiếng nói chung với bố mẹ mình. Giờ lớn nên bố mẹ như kiểu bất lực với mình ấy, mình muốn làm gì thì làm. Và mình cũng muốn như vậy, bố mẹ càng it can thiệp vào cuộc sống của mình thì mình càng thấy ổn và an toàn. Đúng là những vết thương mà bố mẹ gây ra trong quá khứ không bao giờ phai mờ. Dù sao thì mình cũng rất thương bố mẹ mình, và mong rằng bố mẹ luôn khoẻ mạnh. Nhờ quá khứ mà mình đã mạnh mẽ bước đi trên đường đời mà không sợ vấp ngã hay tổn thương nữa.

  18. Hiệp Hoàng says:

    Lúc anh muốn ở một mình thì hãy bình tĩnh và để anh một mình nhé. Đừng làm anh buồn và rối thêm

  19. heji kien says:

    Đoạn con bé cười cợt khi ng mẹ nói '' mẹ chỉ muốn cấc con hạnh phúc thôi'' .rõ ràng tụi nó đều nhận thấy bà mẹ này đang giả tạo , 1 vỏ bọc và cũng là cách nói mà trước giờ chưa bao giờ nghe mẹ mình nói và cư xủ . Mấy bé này cảm nhận bà mẹ này ko thành thật lắm trc máy quay nên Cún mớilowns tiếng và ăn nói như vậy với mẹ trc ghi hình .

  20. Long Hien says:

    Cố gắng lên mạnh mẽ lên chị ơi vì ngoài kia còn rất nhiều bà mẹ giống chị cũng muốn được làm và hành động như chị để có thể hai mẹ con cùng nhau tiến bước tiếp tục trên con đường dài phía trước nữa ạ.

  21. Lăng Tử says:

    Bé 11 tuổi mà suy nghĩ lớn quá ! Từng câu từng chữ nói ra cứ như người 21 22 tuổi nói vậy .. mong mẹ bé sẽ ủng hộ đam mê và sở thích của bé đừng ép buộc suy nghĩ và cách sống của mình vào bé

  22. Trần Tú says:

    Mình thực sự rất bất ngờ vì ở tuổi của Cún đã biết "đam mê + năng khiếu = sứ mệnh", tuổi này mà em đã biết được điều đó thì thực sự rất tốt để tự định hướng tương lai nghề nghiệp sau này. Rất tin tưởng vào thế hệ của các em.

  23. nguyen linh says:

    chưa bao giờ xem cái gì đó mà khóc nhiều đến thế. vẫn hi vọng ngày mẹ xem được 17 năm với bản thân mình và tương lai là cả em gái mình mẹ cần phải xem thứ này

  24. Dương Jesse says:

    Mình cũng đang ở độ tuổi của bé Cún, có lớn hơn một chút. Mình không chịu được những khi mẹ bảo với mình rằng "Mẹ đâu có đi với con hoài được.." hoặc "Sau này mẹ mất rồi con cũng như thế à?", mình sẽ khóc, tâm trạng của mình sẽ xấu đi, cả ngày sẽ chỉ nghĩ đến những thứ tiêu cực hơn, thậm chí chỉ cần thấy bố mẹ là sẽ khóc. Bởi vì không muốn mẹ nói nên mình chỉ còn cách tự nhắc nhở bản thân cố gắng, mỗi khi học bài mà cảm thấy chán, không muốn học nữa thì mình sẽ lại nghĩ đến những lời mẹ nói. Mặc dù kết quả chưa được tốt lắm nhưng hy vọng, hy vọng là sau này mình có thể tự làm những việc sinh hoạt cá nhân mà không có mẹ…
    Chia sẻ vậy thôi :((((((( đừng để ý đến mình nhed

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *